Tôi Phát Hiện Thế Giới Này Là Giả… Hồ Sơ 404

ãy thử nghĩ xem, ký ức của bạn đã bao giờ bị sai lệch chưa? Khi còn rất nhỏ, tôi nhớ mình từng học bài "Hai đứa trẻ tranh luận về mặt trời"..

Cài đặt giọng đọc

Tùy chỉnh hiển thị

Tôi luôn nghi ngờ thế giới này là giả.

Cho đến khi tôi nhảy từ tầng 18 xuống rồi sáng hôm sau lại tỉnh dậy trên chính chiếc giường của mình, tôi mới hoàn toàn chắc chắn. Khi đem trải nghiệm đó kể cho người khác, chỉ 10 phút sau, một nhóm người mặc đồng phục bệnh viện tâm thần đã đến giải tôi đi. Họ bảo tôi đã biết quá nhiều, không thể tiếp tục sống trong xã hội bình thường được nữa. Họ tổng hợp tình trạng của tôi thành một bộ hồ sơ mang mã số: 404.

Tôi Phát Hiện Thế Giới Này Là Giả Hồ Sơ 404
Tôi Phát Hiện Thế Giới Này Là Giả Hồ Sơ 404


Phần 1: Những vết nứt của thực tại

Tôi là kiểu người hay suy nghĩ vớ vẩn, luôn bị dằn dắt bởi một câu hỏi quái gở: Thế giới này rốt cuộc là thật hay giả?

Hãy thử nghĩ xem, ký ức của bạn đã bao giờ bị sai lệch chưa? Khi còn rất nhỏ, tôi nhớ mình từng học bài "Hai đứa trẻ tranh luận về mặt trời". Nguyên văn trong sách mà tôi thuộc lòng là: "Khổng Tử đi về phía đông, gặp hai đứa trẻ tranh luận về mặt trời". Ngày đó tôi còn hay đùa rằng Khổng Tử thật biến thái, tự nhiên lại đi nhìn hai đứa trẻ tranh luận. Thế nhưng nhiều năm sau, mọi người lại bảo tôi câu đúng phải là "Khổng Tử đi về phía đông, gặp hai đứa trẻ đang tranh luận". Trên mạng, hàng ngàn người cũng khẳng định họ từng học bản văn giống hệt ký ức của tôi.

Giới khoa học gọi đó là Hiệu ứng Mandela — sự sai lệch ký ức tập thể. Nhưng suy ngẫm kỹ, tôi mới thấy lạnh sống lưng.

Trước khi giải thích, tôi phải cảnh báo bạn: Đừng suy nghĩ theo mạch logic của tôi, nếu không thế giới quan của bạn sẽ bị đảo lộn.

Bạn có thấy cụm từ "Hiệu ứng Mandela" quen thuộc không? Hãy nhớ lại xem bạn biết đến nó từ bao giờ? Tôi dám chắc thời điểm bạn thực sự chú ý đến nó là ngay sau khi ký ức của bạn xảy ra sai lệch. Khái niệm này xuất hiện dường như chỉ để thuyết phục bạn rằng: Ký ức của bạn đã sai, hệ thống không hề lỗi. Khi bạn cố tìm hiểu, cả thế giới vội vã chứng minh hiệu ứng đó tồn tại — chẳng khác nào một bản vá phần mềm máy tính!

Phần 2: Người Giả

Mọi chuyện bắt đầu từ ba năm trước. Một buổi sáng, tôi nhận ra mình có thể đoán trước hành vi của vợ. Mỗi khi thức dậy, cô ấy đều mở WeChat, chuyển sang ứng dụng video và lướt vài clip. Chuyện chẳng có gì lạ, cho đến khi tôi phát hiện suốt ba ngày liên tiếp, cô ấy xem đúng một video duy nhất.

Khi tôi kiểm tra điện thoại của vợ, lịch sử xem video lại trống rỗng. Vợ tôi phủ nhận. Tôi tìm khắp mạng internet cũng không thấy video đó. Vài tháng sau, hiện tượng này lặp lại. Tôi gặng hỏi thì cô ấy cáu gắt, cho rằng tôi vô lý.

Lần tiếp theo cô ấy lặp lại hành vi đó, tôi lập tức lấy điện thoại ra quay video lại làm bằng chứng. Nhưng khi tôi vừa định mở cho cô ấy xem, điện thoại đột ngột báo "Đang cập nhật hệ thống". Cập nhật xong, đoạn video tôi vừa quay tự động biến mất không dấu vết.

Bạn hiểu cảm giác đó chứ? Hành vi hàng ngày của vợ tôi bị lỗi (bug). Tôi phát hiện và báo cáo vấn đề, hệ thống lập tức vá lỗi và xóa sạch dấu vết.

Tôi âm thầm lắp camera giám sát trong nhà và phát hiện ra một sự thật còn kinh hoàng hơn. Mỗi khi tôi vắng nhà, vợ tôi luôn nghiêm túc học tập... nhưng chỉ học những kiến thức cực kỳ cơ bản: cách phát âm chính xác của từ, nghĩa của các từ ngữ đơn giản, thậm chí là cách kiểm soát cơ mặt và biểu cảm của con người.

Nghi vấn ngày càng lớn. Trong một lần lướt mạng, tôi tình cờ đọc được một bài đăng dở dang trước khi trang web báo Lỗi 404:

"Có lẽ một số kẻ vốn không phải con người. Chúng duy trì sự vận hành của thế giới. Chúng ta chỉ là chuột bạch trong phòng thí nghiệm. Bề ngoài chúng mang mọi đặc điểm của con người, tạm gọi chúng là Người Giả."

Từ các trang web ngầm, tôi tổng hợp được 5 đặc điểm nhận dạng Người Giả:

  1. Ngoại hình bất thường nhỏ: Nhận thức sao chép bị lỗi nên tai chúng có thể không cân xứng, hoặc đôi mắt có nét kỳ lạ.

  • Ký ức hạn chế: Ký ức của chúng chỉ lưu trữ được tối đa 1 năm. Chúng luôn lảng tránh các sự kiện xảy ra quá 1 năm về trước.

  • Luôn cảm thấy đói: Chỉ có thức ăn của con người mới làm chúng có cảm giác no. Hãy cẩn thận với kẻ ăn mãi không ngừng.

  • Tư duy và ngôn ngữ kỳ dị: Cách nói chuyện đôi khi giống như robot đang học thoại.

  • Cực kỳ nóng tính khi bị bóc phốt: Nếu cảm thấy không thể tiếp tục giả dạng, chúng sẽ lập tức tấn công.

  • Không lâu sau khi đọc tài liệu đó, công ty tôi bỗng rộ lên phong trào ăn uống. Đồng nghiệp liên tục đặt đồ ăn với số lượng khổng lồ. Họ nhìn tôi bằng ánh mắt soi mói, tức giận: "Đói quá, sao cậu không ăn? Hay cậu không biết đói?"

    Tôi hoảng loạn bỏ chạy nhưng bị bảo vệ đè gí xuống đất. Hóa ra, họ đưa tôi vào văn phòng quan sát như quan sát một sinh vật lạ. Sếp tôi ghé sát tai tôi thì xầm xì: "Khai thật đi, cậu chính là Người Giả đang bị đồn đại đúng không?"

    Ông ta cho tôi xem cuốn "Sổ tay nhận biết Người Giả" do chính phủ ban hành. Thì ra trên mạng đang lan truyền thông tin Người Giả xâm nhập Trái Đất, nhưng vì phần lớn không hại người nên nhà nước khuyên không nên vạch trần chúng. Họ nghi ngờ tôi vì tôi ít ăn uống và... ngũ quan quá cân đối.

    Khoảnh khắc đó, thế giới quan của tôi sụp đổ hoàn toàn.

    Tôi nhận ra logic thật sự: Khái niệm "Người Giả" chỉ là một câu chuyện quái dị do thế lực vận hành bịa ra! Khi tôi phát hiện hành vi của vợ bị lỗi, hệ thống đã ném ra khái niệm "Người Giả" để đánh lạc hướng, khiến tôi tin vợ mình là Người Giả chứ không phải thế giới này là một chương trình mô phỏng.

    Phần 3: Nhảy lầu và Tuyên chiến

    Để chứng minh thế giới này là giả, tôi đưa ra một quyết định táo bạo: Dùng cái chết để ghi lại bản chất của thực tại.

    Tôi leo lên tầng 18 và gieo mình xuống.

    Khi lao xuống, tôi cảm nhận rõ sinh mệnh rời khỏi cơ thể. Lúc chạm đất, không hề có cảm giác đau đớn, toàn thân tê dại, ý thức chìm vào một màu trắng xóa vĩnh hằng.

    Thế nhưng... sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trên chính chiếc giường nhà mình.

    Tỉ lệ là 100%: Thế giới này là ảo, và sự tồn tại của tôi là một lỗi hệ thống (bug).

    Một lỗi hệ thống đơn lẻ không thể đánh bại cả chương trình, tôi phải biến mình thành virus.

    Tôi bắt đầu xuống đường, giơ tấm biển lớn: "Thế giới này là giả!". Mọi người nhìn tôi như kẻ điên. Nhưng trong số 4.000 người tôi tiếp xúc, có một người đã tin và dám bước qua giới hạn. Anh ta cùng tôi xuống đường vào ngày hôm sau.

    Virus đã hoàn thành lần nhân bản đầu tiên!

    Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Một nhóm người mặc đồ trắng xông vào nhà, giải tôi đến một bệnh viện tâm thần đặc biệt. Nơi này dùng biển hiệu màu đỏ thay vì màu xanh. Bệnh nhân ở đây mang mã số 1004 (những đoạn mã lỗi), còn tòa nhà bên cạnh mang một chuỗi mã dài ngoẵng — đoạn mã cách ly virus.

    Tại đây, bác sĩ hỏi tôi 3 câu:

    1. "Anh có cho rằng mình là con người không?" Tôi im lặng. (Đánh dấu X)

  • "Anh có cảm thấy mình thật sự tồn tại không?" → Tôi im lặng. (Đánh dấu X)

  • "Anh từng cố tìm hiểu thứ mà mình cho là sự thật chưa?" → Tôi cảnh giác trả lời không hứng thú. (Đánh dấu X)

  • Họ nhốt tôi vào một phòng bệnh đầy đủ tiện nghi, có máy tính cài trình duyệt cổ xưa kết nối với Mạng lưới bóng tối (Dark Web). Tôi ghi lại toàn bộ trải nghiệm của mình lên đó.

    Các bác sĩ quyết định điều trị cho tôi bằng phương pháp "Xóa bỏ và Ghi đè" (Thôi miên và xóa ký ức). Ngay trước khi liệu trình bắt đầu, tôi đã chọn cách tự sát trong tiềm thức.

    Khi tỉnh lại, bộ đồ bệnh nhân của tôi đã chuyển từ màu đỏ (mã 404) sang màu đen — màu của virus nguyên thủy. Việc tự sát trong quá trình xóa dữ liệu giống như việc đột ngột rút nguồn điện khi máy tính đang diệt virus. Đoạn mã diệt virus bị mắc kẹt, tạo điều kiện cho chương trình lỗi tiến hóa thành virus thực thụ.

    Phần 4: Vòng lặp vĩnh cửu

    Tôi đã trở thành virus, nhưng thực tại vẫn không biến mất. Tôi đành chấp nhận sống ngoan ngoãn. Nơi này không có thời gian. Khi tôi khắc đến vạch thứ 10.000 trên tường, bác sĩ đưa tôi trở lại tòa nhà 404.

    Lần này, bài kiểm tra của tôi đạt toàn dấu tích chuẩn mực. Bác sĩ thông báo tôi đã "hồi phục" và chuẩn bị phẫu thuật để ra viện.

    Trước khi tiêm thuốc mê, một suy nghĩ lóe lên: Nỗ lực làm virus trong bệnh viện chỉ khiến mình bị hành hạ. Nhưng nếu trở về xã hội với tư cách là một virus ẩn danh, mình có thể can thiệp vào chương trình của chính mình!

    Trong 6 tiếng phẫu thuật, tôi liên tục dùng ám thị tâm lý để khắc sâu ký ức, dặn bản thân sau khi tỉnh dậy phải lên Mạng lưới bóng tối tìm lại ghi chép của chính mình.

    Khi tỉnh lại, tôi đang nằm trên giường nhà mình. Thời gian đã quay ngược về thời điểm trước khi tôi phát hiện ra sự bất thường của thế giới. Vợ tôi vẫn đang vui vẻ làm bữa sáng.

    Nhờ những ghi chép cũ, tôi can thiệp nhẹ vào mã chương trình cá nhân: Tôi không sửa để mình trở nên quá giàu có (vì sẽ bị hệ thống chú ý), cũng không để mình rơi vào cảnh túng thuẫn. Tôi cấp cho mình một chút may mắn vừa đủ để sống thoải mái mà không cần làm việc.

    Bản ghi chép mà bạn đang đọc đây chính là cuốn nhật ký tôi để lại sau lần thứ 7 tìm lại ký ức qua các vòng lặp.

    Có lẽ trong một vòng lặp nào đó ở tương lai, tôi sẽ khám phá thêm nhiều bí mật nữa. Nhưng nếu bạn vô tình đọc được những dòng này, hãy luôn ghi nhớ một điều:

    Đừng bao giờ để bản thân lọt vào tầm mắt theo dõi của thế giới, nếu không, hệ thống sẽ kích hoạt nhiệm vụ thanh trừ!

    Phòng chat chung
    • Xóa toàn bộ chatbox
    • Thông tin

    Đang tải tin nhắn...